Ở thời điểm hiện tại, cá nhân tôi phải chấp nhận một sự thật (có lẽ sử dụng từ “chấp nhận” là hơi miễn cưỡng), đó là chi phí để sở hữu smartphone, cụ thể hơn là smartphone sử dụng HĐH Android càng ngày càng rẻ. Chỉ vài ba triệu Đồng là bạn có thể sở hữu một chiếc điện thoại với những chức năng không thua kém nhiều, hay thậm chí là ngang bằng so với những cái tên ở phân khúc rẻ tiền hoặc tầm trung như One V hay Desire X (khoảng 7 triệu Đồng). Dần dần, những chiếc điện thoại màn hình cảm ứng đến từ những cái tên cả trong nước lẫn đến từ những nước lân cận như Hồng Kông, Đài Loan hay “ông anh hàng xóm” Trung Quốc đã tấn công mạnh vào thị trường tầm thấp nhờ giá cả cũng như những khả năng nó mang lại.
Ấn tượng đầu tiên của tôi với Revo MAX chính là ngoại hình chiếc máy. Revo MAX có thể được coi là chiếc smartphone giá rẻ với ngoại hình “đồ sộ” bậc nhất trên thị trường Việt Nam hiện nay. Sở dĩ chiếc máy không được “mi nhon”, đó là do màn hình của máy có kích cỡ 5,3 inch, lớn hơn nhiều so với Revo, chiếc máy ra mắt trước đó 6 tháng. Thậm chí đến cả Galaxy SIII, siêu phẩm mới ra mắt gần nửa năm trước của Samsung cũng chỉ sở hữu màn hình 4,8 inch tỉ lệ 16:9.
Không giống như Revo, Revo MAX có được ngoại hình tinh tế và “đáng yêu” hơn với những đường cong tương đối phóng khoáng cùng mặt sườn bằng kim loại sáng bóng, khá sang, chứ không “dày cộp” cùng một “cơ số” nút bấm và công tắc phục vụ cho việc chụp ảnh như Revo. Mặt trước, bên cạnh màn hình đã choán hết 97% bề mặt, loa thoại cũng bằng kim loại và nút “Home” viền kim loại khá ăn nhập với tổng thể chiếc máy. Hai bên nút “Home” là hai phím cảm ứng “Menu” và “Back” được ẩn bằng mặt kính của Revo MAX. Một điểm khác so với người anh em ra mắt trước đây nửa năm của Revo MAX chính là hệ thống nút sườn. Ở sườn bên phải chỉ có vỏn vẹn 3 nút nguồn và tăng giảm âm lượng, trong khi cổng kết nối Micro USB nằm ở dưới, ngay cạnh loa thoại của máy.
Không ít người lầm tưởng rằng, với cái giá 4,5 triệu Đồng, thì bên cạnh chiếc máy và một số phụ kiện cần thiết đi kèm như cáp USB, cục sạc hay tai nghe, Revo MAX sẽ chẳng còn gì thêm. Kỳ thực, chiếc máy tôi đang cầm lại có khá nhiều món phụ kiện khác nhau. Hộp đựng chiếc điện thoại khá nhã, và bên trong nó, bên cạnh những món phụ kiện thiết yếu, nhà sản xuất còn tặng thêm vài món nữa, ví dụ như miếng dán màn hình hay là cả một nắp lưng với tấm che màn hình bằng da. Lúc này trông chiếc điện thoại sẽ rất giống một cuốn sổ tay cá nhân. Một điều nữa, bề mặt ốp lưng của mẫu nắp tặng kèm này sở hữu bề mặt nhám oval, trông lịch sự hơn khá nhiều so với mặt ốp gốc của chiếc máy với bề mặt nhựa bóng.
Một điều hơi đáng tiếc, và cũng giống điểm yếu mà rất nhiều mẫu điện thoại giá rẻ đang xuất hiện trên thị trường hiện nay đang còn tồn tại, đó là tai nghe đi kèm máy có chất lượng chỉ dừng lại ở mức tạm chấp nhận được. Nếu các bạn hay nghe nhạc điện tử như house, trance, hay dubstep như tôi thì tai nghe đi kèm Revo MAX là một lựa chọn tuyệt vời, vì dải bass của chiếc tai nghe khá dày và ấm. Tuy nhiên khi thử nghiệm ở những thể loại nhạc khác, thì chính dải bass khá nặng này sẽ đè mọi thứ còn lại xuống.
Cảm nhận đầu tiên khi thử sức với màn hình menu chính của Revo MAX đối với tôi chỉ có thể diễn tả bằng một từ: “Mượt”! Sở hữu phần cứng thuộc dạng trâu bò với HĐH Android 4.0.4, thao tác vuốt hay chạm màn hình menu mượt mà không kém những mẫu smartphone của các thương hiệu lớn với tầm giá 7 đến 8 triệu Đồng trên thị trường hiện nay. Thêm vào đó, theo như tôi được biết thì ROM phiên bản Android 4.1 đã và đang được HKPhone phát triển, dự kiến sẽ ra mắt người sử dụng trong thời gian tới.
Thế nhưng, bộ nhớ RAM 512 MB của Revo MAX hơi đuối, khiến cho nhiều lúc việc thao tác qua nhiều ứng dụng trở nên chậm chạp. Trên diễn đàn của HKPhone lẫn fanpage, cũng đã có khá nhiều lời đề nghị nhà sản xuất này tung ra phiên bản Revo MAX với bộ nhớ RAM 1GB. Điều này vô tình sẽ làm cho tầm giá của chiếc máy này bị đội lên một phần, khó cho những người sử dụng phổ thông có cơ hội được trải nghiệm Revo MAX. Vì thế lời khuyên của GenK đó là bạn nên thoát hoàn toàn ứng dụng, đặc biệt là trình duyệt bằng Task Manager, giúp giải phóng một phần bộ nhớ RAM bị chiếm dụng trong quá trình lướt web để truy cập những ứng dụng khác mượt mà hơn.
Sở hữu ống kính với độ phân giải ảnh tối đa 8 megapixel, chất lượng ảnh chụp của Revo Max nếu nhận xét nghiêm túc thì cũng chỉ dừng lại ở mức chấp nhận được. Trong điều kiện ánh sáng đầy đủ, ảnh chụp từ Revo Max có màu sắc tươi sáng và giàu chi tiết. Nhưng vấn đề nảy sinh khi cảm biến sáng lại hơi “xì tin”, hơi nhạy cảm quá nên hình ảnh đôi lúc trở nên “chói chang” vì nhiều ánh sáng (các bạn có thể click vào hình để xem hình gốc với độ phân giải thực).
Tương tự, chỉ cần giảm môi trường ánh sáng xuống một chút là camera của Revo MAX sẽ trở nên mù tịt, khi đó tôi bắt buộc phải bật flash để hỗ trợ chụp hình. Tuy rằng chỉ được trang bị flash đơn, nhưng ánh sáng từ đèn flash của Revo MAX vẫn rất mạnh. Tuy nhiên giống như rất nhiều mẫu camera trên điện thoại khác, kể cả iPhone 4S, khi có flash hỗ trợ, ảnh chụp trong điều kiện thiếu sáng của MAX vẫn lộ rõ khá nhiều noise ở vùng tối, trong khi vật thể được chụp vẫn rõ chi tiết, và vẫn hơi ngả sang sắc màu lạnh (hơi ám xanh) như trong hình dưới đây:
Cá nhân tôi mặc dù ở đầu bài viết tự nhận là “sinh viên lên đời điện thoại”, nhưng trước đó, ít nhất tôi cũng có cơ hội trải nghiệm qua một số mẫu điện thoại tầm trung cũng như giá rẻ của các nhà sản xuất cả trong nước lẫn các ông lớn trên thế giới như HTC Desire V và X, hay Q-Smart S22. Thế nhưng không một thiết bị nào khiến tôi hài lòng về màn hình, hay nói đúng hơn là mặt kính bảo vệ màn hình như của Revo MAX.
Trước đây một thời gian ngắn, tôi có dịp trải nghiệm mẫu máy tầm trung 2 sim Desire V của HTC, mặc dù màn hình của máy không có bất cứ điểm nào đáng chê trách, nhưng tôi lại khá phiền lòng với mặt kính bảo vệ màn hình của chiếc máy này. Mặc dù đã “nâng như nâng trứng”, thế nhưng chỉ một thao tác lỡ tay, tôi đã được “khuyến mại” một vết xước trên màn hình do để mặt điện thoại cọ vào phần cúc ở gần túi quần bò. Nói thêm một chút, tôi khá dị ứng với những miếng dán bảo vệ màn hình, chúng dễ xước hơn mặt kính rất nhiều, làm màu sắc hiển thị trên màn hình bị sai lệch, và đặc biệt hơn là ảnh hưởng đến thao tác vuốt màn hình cảm ứng, vì thế khi thử nghiệm điện thoại, không bao giờ tôi dán miếng bảo vệ màn hình.
Quay trở lại với màn hình của Revo MAX, tuy rằng máy vẫn bám vân tay trong quá trình sử dụng, nhưng màn kính của máy quá khỏe khi trong một thử nghiệm cá nhân, cả chìa khóa lẫn dao rọc giấy đều không làm gì được màn hình chiếc điện thoại. Chỉ cần lấy khăn lau màn hình laptop lau qua một chút là chiếc máy lại như mới. Trong một bài viết trước đây về công nghệ phủ nano cho điện thoại tại Việt Nam, chính chiếc máy tôi đang cầm đây đã trở thành “người mẫu” cho kỹ thuật viên tráng nano. Tuy nhiên thử nghiệm với chìa khóa nêu trên đã được tôi thử ngay trước khi tráng nano. Vì thế tôi hoàn toàn có thể khuyên các bạn độc giả không cần dán bảo vệ màn hình cho chiếc Revo MAX, trừ phi bạn là người không mấy cẩn thận và hay làm rơi chiếc điện thoại thân yêu của mình.
Một chiếc máy với phần cứng mạnh như vậy, thế nhưng HKPhone vẫn đáp ứng rất tốt nhu cầu của người sử dụng Việt Nam khi hỗ trợ kết nối cùng lúc 2 sim, 1 sim chỉ sử dụng sóng 2G còn 1 sim có thể dùng kết nối 3G HSDPA.
Từ trên xuống: iPhone 4S, Revo và Revo MAX